二èr十shí四sì詩(shī)shī品pǐn 司空?qǐng)D · 唐代 取語(yǔ)甚直,計(jì)思匪深。忽逢幽人,如見(jiàn)道心。清澗之曲,碧松之陰,一客荷樵,一客聽(tīng)琴。情性所至,妙不自尋,遇之自天,冷然希音。